|
|
|
Một thời để nhớ |
Mỗi năm đến hẹn lại lênGặp nhau để nhớ những tên từng ngườiMỗi năm đến hẹn lại lênGặp nhau là để biết thêm tuổi giàBình minh chưa phải đi xaĐồng đội còn gặp để mà hàn huyên
|
|
|
Ký ức một thời để nhớ |
Một ngày! Nhớ bao ngày xưa ấyBốn mươi năm, biết mấy buồn vuiLòng tôi xao xuyến bồi hồiHôm nay gặp lại nhớ thời xa xưaTuổi tròn mười tám, đong đưaTựu trường học tập say sưa bạn bèMột thời sôi động vụng về
|
|
|
Nhớ mãi Suối Hai |
Bồi hồi về lại Suối Hai
Bốn mươi năm - chặng đường dài khó quên
Mưa Ba Vì, Nắng từ liêm
Con đường thơ ấy chung, riêng ai từng?
Nhớ khi suối lũ mưa rừng
Anh đi chặt nứa về thưng hội trường
|
|
|
Hoa Mai Vàng |
Khi mùa đông lạnh giá qua đi, những dãy núi tím thẫm già cỗi chuyển dần sang màu lam tươi trẻ báo mùa xuân đã về, người người, nhà nhà thuộc núi rừng Đông Bắc nô nức chuẩn bị đón xuân. Bầu không khí náo nhiệt, hồ hởi ấy ào tới từng góc phố, mái nhà, len lỏi cả vào các con ngõ nhỏ, vậy mà người ta vẫn ngạc nhiên khi thấy chậu mai vàng trong phòng làm việc của đội trọng án Công an tỉnh L. sắc vàng óng của hoa mai vừa thanh khiết vừa lộng lẫy, nổi bật hẳn trong tiết trời xứ lạnh...
|
|
|
Những Kỷ niệm nhớ mãi |
Có thể nói không một ngành nào lại liên quan nhiều đến toàn xã hội như ngành giáo đục, bởi từ còn trẻ cho đến khi tuổi già, hầu hết ai cũng phải đến trường học chữ, học làm người, chính vì thế mà thời nào cũng vậy, người thầy, cô giáo luôn có một vị trí quan trọng trong xã hội. Bản thân tôi cũng là một công dân Việt Nam, cũng luôn có những tình cảm tốt đẹp về các thế hệ thầy cô giáo, ngay từ khi còn bé cắp sách đến trường cũng đã hiểu câu: "Tiên học lễ, hậu học văn", trọng thầy mới được làm thầy và "một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy..."
|
|
|
Anh đã đi xa |
Nguyễn Nam sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Tháng 8 năm 1945 theo tiếng gọi của Đảng và Bác HỒ kính yêu, cha mẹ anh thoát ly đi làm Cách mạng để góp phần cùng dân tộc giành lại nền độc lập, tự do cho đất nước. Cha mẹ anh đều là cán bộ An ninh. Họ cống hiến trọn đời cho Cách mạng, họ là những cán bộ An ninh kiên trung. Năm 1968, trong trận chiến đấu không cân sức giữa lòng thành phố, cha anh cùng đồng đội chiến đấu kiên cường và anh dũng ngã.xuống trên mảnh đất quê hương. Mẹ anh bị địch bắn bị thương nặng và bị bắt đày ra Côn Đảo giam cầm, hành hạ, tra tấn đã man.
|
|
|
Tây Nguyên Xanh |
Sắp xếp xong đồ đạc, Trang ra hành lang ký túc xá hít thở một hơi thật sâu. Thế là việc nhập học coi như đã xong. Trang đến sớm, cô hoàn thành trước thủ tục nhập học và là người đầu tiên nhận phòng. Từ tầng bốn ký túc xá, Trang phóng tầm mắt nhìn ra xa, cánh đồng Cổ Nhức trải dài như một thảm vàng quyến rũ. Xa nữa là những tòa nhà cao tầng nhấp nhô như thách thức. Hà Nội? Trang khẽ thất lên. Một Hà Nội thực sự hiện ra trước mắt cô.
|
|
|
Anh vẫn bên em |
Gió xuân lành lạnh, heo hút làm Mẫn run rẩy, cong mình lại nép người vào anh. Bên anh, Mẫn như con chim sẻ ríu rít để bù lại những ngày dài phải ở nhà cuộn mình trong chăn ngủ vùi cho quên đi những ngày cuối tuần không có anh gõ cửa. Mẫn quá quen với những cuộc chuyện trò ngắn ngủi, những lời yêu thương gói ghém trong cả ánh mắt, cái siết tay bịn rịn, những nụ hôn dứt ra trong nuối tiếc.
|
|
|
Người bạn đồng hành |
Trên chuyến xe khách cuối năm chẳng còn một chỗ trống. Phía cuối xe đã có mấy người khách phải đứng. Người nào người nấy ba lô, túi xách lỉnh kỉnh. Xe tết mà. Xe đông nhưng không ai cảm thấy khó chịu vì ai cũng muốn về quê đón Tết cùng gia đình.
|
|