|
Gió xuân lành lạnh, heo hút làm Mẫn run rẩy, cong mình lại nép người vào anh. Bên anh, Mẫn như con chim sẻ ríu rít để bù lại những ngày dài phải ở nhà cuộn mình trong chăn ngủ vùi cho quên đi những ngày cuối tuần không có anh gõ cửa. Mẫn quá quen với những cuộc chuyện trò ngắn ngủi, những lời yêu thương gói ghém trong cả ánh mắt, cái siết tay bịn rịn, những nụ hôn dứt ra trong nuối tiếc.
Trong vòng tay anh, cảm giác bình yên, hạnh phúc được tựa vào bờ vai rắn rỏi và ấm áp của anh khiến cô hãy cuộc sống thật dịu êm. Có anh, cuộc đời này bỗng trở nên thật đẹp và ý nghĩa.
Nhưng khoảnh khắc ấy kéo dài không lâu, tiếng chuông điện thoại dồn dập liên hồi. Lại có vụ án mới, anh phải lên đường làm nhiệm vụ cùng đồng đội.
Mẫn khó khăn lắm mới đứt tay ra khỏi anh, cô muốn khóc, thấy tủi thân và tội nghiệp cho mình.
Mẫn cố gắng lắm mới nói được lời chia tay: "Anh đi đi, khi nào anh về nhớ gọi điện cho em". Anh hôn lên đôi hò má bầu bĩnh của Mẫn rồi khẽ thì thầm "Đợi anh về nhé".
Mẫn nhìn theo bóng anh ngày càng mất hút mà không cầm được hai hàng nước mắt cứ lăn dài hờn tủi.
Anh là người của công việc - một công việc gai góc, nguy hiểm đòi hỏi người đến thân vào phải có dũng khí và đức hy sinh. Mẫn đã nhiều lần thót tim khi nghe anh say sưa kể về những chuyên án anh cùng đồng đội tham gia. Thấy anh say mê với nghề, Mẫn có thể hiểu vì sao những người mang sứ mệnh bảo vệ cuộc sống thanh bình cho người dân như anh dường như không biết mệt mỏi, không chịu đừng lại ngơi nghỉ. Anh đã mất đi tính do dự, suy tính, lựa chọn giữa việc đi hay ở, được hay mất khi luôn gác những nỗi niềm riêng tư để hoàn thành nhiệm vụ. Anh tận tâm cống hiến hết mình để giành lại công bằng cho những mảnh đời bất hạnh mà tội phạm gieo rắc tai họa cho họ. Với anh, đó là cuộc sống, là sự tồn tại. Anh không biết đến một người luôn canh cánh bên lòng nỗi lo anh gặp bất trắc khi anh cứ mãi rong ruổi trong những chuyến công tác xa, rồi đột xuất. Mẫn cứ gặm nhấm nỗi buồn côi cút như một kẻ bị bỏ rơi trong những ngày cuối tuần, lễ tết Anh lại hay phải trực chiến, trực lễ thay cho những đồng chí xa nhà về thăm quê, Mẫn thầm ghen tỵ với công việc đã cuốn hút anh vào như một ma lực mà anh không thể từ bỏ.
Anh bảo Mẫn "Chúng mình ở gần nhau, gặp lúc nào cũng được. Anh em ở xa, tội nghiệp lắm, cả tháng mới về thăm vợ con một lần". Mẫn hiểu anh mà lòng vẫn cứ day đứt khôn nguôi. Sao anh không nghĩ cho anh, cho Mẫn, cho những ngày Mẫn phải mòn mỏi đợi chờ. Giận thì nói thế thôi chứ Mẫn không thể trách anh lâu được, Mẫn biết, mình yêu anh cũng chính vì điều đó.
Mẫn đã dặn lòng không được buồn, vậy mà cứ canh cánh nỗi niềm của một cô gái đang khát khao từng giây phút yêu thương phải dằn lòng lại trong mong ngóng, đợi chờ. Quen lính là vậy. Mẫn đã bắt đầu lơ đãng, ngẩn ngơ trong những cuộc vui của thời sinh viên. Từ cái ngày định mệnh Mẫn bị ngã xe vì đi làm thêm ở cửa hàng về khuya, đường tối, mưa như trút nước, Mẫn bị hai tên yêu râu xanh đuổi theo chọc ghẹo. Mẫn phát khóc lên khi nhìn đôi chân mình đau buốt không thể gượng dậy trước những ánh mắt hoang dại của chúng. Mẫn đã tuyệt vọng và thầm nguyền rủa mọi điều tốt đẹp nhất và cả đức tin trong cô nếu như cô bị chúng xâm phạm. Trong giây phút kinh hoàng đó, anh xuất hiện và giải vây cho Mẫn. Thần hộ mệnh với màu áo xanh ấy đã choáng ngợp giấc mơ của Mẫn sự hàm ơn và cảm mến hình ảnh người chiến sĩ Công an. Mẫn của ngày xưa đã giã từ mọi trò nghịch ngợm, biết sống vì người khác để yêu anh, hiểu anh... Mẫn trở nên địu đàng, đằm thắm hơn.
Mẫn đã yêu anh từ lúc nào không biết, yêu từ màu áo Công an đẫm đầy sương gió cho đến gương mặt rắn rỏi, nghiêm nghị, yêu giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng. Thế giới của anh và những đồng đội của anh thật bí ẩn, lạ lùng, vừa trang nghiêm vừa thân thương, ấm áp luôn khiến Mẫn tò mò, khám phá.
Mẫn hiểu, nếu chấp nhận anh, cô phải yêu cả cái công việc mà anh đã chọn dù nó bao lần bắt anh phải để Mẫn lạc lõng trong cảm giác hụt hẫng, tiếc nuối vì lỡ hẹn. Mỗi lần anh gặp chuyên án gay cấn, dù anh không nói nhưng Mẫn vẫn đọc được trong anh những ưu tư, trăn trở. Lúc đó, anh đăm chiêu đến lạ thường, Mẫn chỉ biết lặng lẽ chăm sóc anh, không bày trò bắt anh phải đỗ dành nữa. Mẹ nhìn con gái thẫn thờ, ủ rũ nhớ người yêu, mẹ thương con quá, bảo Mẫn "Trong tình yêu, con phải biết hy sinh". Mẫn gật đầu "Con hiểu.
Tình yêu lớn thường có những rủi ro lớn, Mẫn đã từng nghĩ không bao giờ mình để lịch sử lặp lại khi đã từng chứng kiến mẹ vì yêu ba - một chiến sĩ Công an mà phải hy sinh quá nhiều. Vậy mà, chính cô cũng không ngờ có ngày mình sẽ yêu anh, một trinh sát hình sự.
Sống là chọn, Mẫn đã xem anh như cuộc sống của mình thì đâu có lí do gì để ghét sự theo đuổi của anh dù anh là phiên bản mới của ba trong cô.
Mẹ cô phải gánh cả gia đình nhỏ bé này vì ba cô cứ miệt mài bên những chồng hồ sơ tội phạm không bao giờ giảm. Ba không thể đứt ra khỏi cái trách nhiệm nặng nề đầy lương tâm của một người có trách nhiệm tìm ra chân tướng tội ác, trả lại công bằng cho bị hại. Ba đã hy sinh hạnh phúc được chăm sóc gia đình nhỏ của ba để dành trọn cho những cuộc đời không hoàn hảo khác. Mẫn từng trách ba, cô không hiểu ba được gì từ những công việc đó. Mẫn càng thấy thương mẹ, bà đã chờ ba trong những đêm dài lạnh lẽo ba đeo bám theo những chuyện án, truy lùng bọn tội phạm. Mẹ cứ thấp thỏm, lo âu cho sự an nguy của ba. Những đêm khuya trống vắng đã trở nên quá bình thường đến nỗi Mẫn chẳng còn thấy nhớ ba, đòi ba như trước.
Mẹ đạn Mẫn "Con phải ngoan, mẹ con mình không được làm ba bận lòng, ảnh hưởng công tác,, Mẫn còn có mẹ an ủi, còn mẹ không một ai chia sẻ nỗi cô đơn gặm nhấm, dày vò mẹ trong những canh khuya lạnh lẽo. Mẹ chỉ biết ôm Mẫn vào lòng mà vỗ về để nguôi ngoai những nỗi nhớ nhân lên khi nghĩ về ba. Ba Mẫn là người quá tận tụy với công việc, ba yêu mẹ con Mẫn nhưng công việc ba chọn lại là đam mê và nó cuốn ba đi xa gia đình, xa mọi sinh hoạt thường nhật mà những gia đình hạnh phúc phải có. Mẫn đã từng trách ba chỉ lo bảo vệ cho người khác mà bỏ rơi hai mẹ con. Nhưng mỗi lần ba về, nghe ba hào hứng kể về những cuộc rượt đuổi ngoạn mục, những gian khổ ba phải đối mặt, niềm vui đã tóm được thủ phạm, trả lại công bằng cho người bị hại, Mẫn thấy mình thật ích kỷ. Mẫn thương người đàn ông mái đầu đã bắt đầu lốm đốm bạc vì sương gió, vì vắt cạn sức lực cho những cuộc đuổi bắt ba phải theo tới tận cùng. Ba lo cho cái chung của thiên hạ trước khi nghĩ về niềm hạnh phúc bên gia đình bé nhỏ của mình.
Mẫn đã từng bảo con sẽ không như mẹ đâu, con sợ phải ở nhà một mình lắm. Tiền lương ít ỏi ba mang về hàng tháng không đủ để mẹ con Mẫn mua thêm thuốc men cho ba mỗi khi ba bị thương vì đụng độ với những tên đầu gấu chuyên nghiệp, hung hãn, liều lĩnh. Mẹ Mẫn đã quen với việc chịu đựng, bà không ca cẩm, trách móc ông đã chỉ một lời. Mẹ để ba được sống với những gì ba chọn. Mẹ sợ ba buồn khi biết gia đình này vì ba mà con gái cảm thấy thiếu đi chỗ dựa, bất bình vì mẹ ngày càng lam lũ hơn để ba thỏa sức lập công. Ba được thăng tiến, được trọng vọng nhưng ông xa lạ với Mẫn như người ngoài cuộc. Mẫn không thích những người vì nghĩa mà quên gia đình cho dù họ có vĩ đại đến đâu. Trong lòng cô không có được tình thương trọn vẹn của ba như những đứa trẻ khác.
Mẫn đã thấy trước cái viễn cảnh nếu cô gắn bó cuộc đời mình với anh. Trái tim yếu đuối và kiêu kì của Mẫn thật đỏng đảnh, lúc tự vỗ về hãy để ông sống cuộc sống của chính anh, lúc lại khắc khoái bao dỗi hờn thiếu nữ.
Anh đã từng bảo Mẫn đừng giữ anh làm vật sở hữu của riêng mình. Hãy xem mình có bao nhiêu can đảm, bao nhiêu kiên nhẫn để tiếp tục chờ đợi. Em có thể tìm người đem lại cho em cảm giác bình an hơn anh. Anh không muốn em phải khô
Mẫn đã khóe. Sự ích kỷ trong eo vỡ vụn trước sự bao dung, thánh thiện của anh. Anh đâu giữ lại gì cho anh ngoài niềm vui trả lại ánh sáng cho những bóng tối cuộc đời sau tội ác. Mẫn ngăn lời anh lại bằng đôi tay run run đặt lên bờ môi nóng hổi những vụng về lo toan "Không, em sẽ chờ anh, chỉ muốn chờ anh mà thôi".
Mẫn nán lại ngồi một mình trên băng ghế đá trong công viên dưới hàng tiêu rũ mình trong nắng sớm. Hơi thở của anh vẫn dồn dập quanh đây, ánh mắt ngọt ngào, trìu mến của anh vẫn như xoáy vào Mẫn khiến cô phải cúi đầu. Nhìn những đôi lứa đang ngồi bên nhau tình tứ, cô chợt chạnh lòng, thương mình và thương anh hơn. Mẫn cầu chúc cho anh luôn bình an, lúc nào cũng vậy. . .
Phan Thị Linh Giang Phòng PX15 - Công an tỉnh Sóc Trăng |